Tôi thì đã phân tích rất lâu có lẽ độc giả mới, nên tôi trích dẫn lại bài phân tích cũ. Đó là các nước nghèo khó lệch lạc đi theo "nền kinh tế thị trường định hướng XHCN", họ nói rằng cuộc khủng hoảng kinh tế tại Mỹ 2008 - 2009 là do các nhà kinh tế học người Mỹ dùng chủ nghĩa Marx-Lenin để giải quyết thành công cuộc khủng hoảng kinh tế Mỹ, và còn tuyên truyền sự ưu việt của học thuyết chủ nghĩa Marx-Lenin so với học thuyết chủ nghĩa kinh tế tư bản, tức là ám chỉ kinh tế cá nhân và tư nhân của các hộ gia đình, thí dụ những gương mặt CEO: Mark Zuckerberg của Facebook (NASDAQ: FB), Steve Jobs, Ronald Wayne, Steve Wozniak, Tim Cook của Apple (NASDAQ: AAPL), Bill Gates của Microsoft (NASDAQ: MSFT), Boeing (NYSE: BA) của nhà sáng lập: William E. Boeing, Tesla Motors (NASDAQ: TSLA) của tỷ phú Elon Musk,...
Trươc hết thì tôi hay mỉa mai cách suy nghĩ của họ, đó là kinh tế chính trị Marx-Lenin nếu nó tốt đẹp thì quốc gia Liên Xô nó không bị tan rã vì nạn đói khổ và nạn lạm phát. Đó là bởi vì kinh tế XHCN nó có món đặc sản là đồng tiền mất giá, nạn lạm phát và bệnh sùng bái cá nhân. Tức là người ta coi ông tổ Marx-Lenin là thánh nhân, nên vì đó mà người ta không sáng tạo ra các lý thuyết kinh tế mới thay đổi diễn ra hàng ngày, tháng, năm. Chẳng hạn như các giải Nobel kinh tế hiện đại, họ luôn phát minh ra những lý thuyết kinh doanh và điều hành kinh tế mới, vì những nhà kinh tế đoạt giải Nobel đó họ có "cái tôi của họ", là không tôn thờ hay sùng bái chủ nghĩa cá nhân điên cuồng ngu muội.
Bởi vì nếu mà người ta cứ tôn thờ sùng bái cá nhân đó thì người ta chỉ suốt đời làm nô lệ cho cái chủ thuyết kinh tế Marx-Lenin thì người ta không có sáng tạo ra các lý thuyết kinh tế mới và bị cái bóng quá lớn của chủ thuyết kinh tế Marx-Lenin che phủ. Nó cũng giải thích phần nào tại sao quốc gia VN này đã được thống nhất hòa bình hơn 40 năm rồi mà đến bây giờ vẫn còn nhận vốn vay ODA, và dân số vàng, đông, độ tuổi lao động sung mãn, diện tích đất và biển giàu tiềm năng mà bất cứ quóc gia nào cũng thèm muốn nhưng sản lượng kinh tế còn thấp hơn cả tiểu bang nhỏ bé South Carolina chỉ có dân số 4.896.146 người và diện tích khô cằn chỉ có 82.931 km vuông, mà tạo ra sản lượng GDP lên đến 198 tỷ $,...Singapore thì dân số có 5.535.000 dân, diện tích bé tẹo teo là 719,1 km vuông, vậy mà GDP của họ tạo ra trong năm 2015 lên đến 293 tỷ USD,... Vậy mà đến thế kỷ này rồi mà cũng có khá nhiều ông bà chức lớn tại VN vẫn còn tự ru ngủ họ và người dân chúng bằng chủ thuyết ưu việt kinh tế Marx-Lenin này thì đúng là hết thuốc chữa.
Nếu kinh tế XHCN tốt đẹp thì bây giờ không có chuyên bi hài về tiền đồng mất giá, gây giảm giá tài sản của dân chúng tiết kiệm được bao nhiêu năm chỉ một đêm đổi tiền là mất trắng hết tài sản như trong quá khứ, đó là vào ngày 15/9/1985 cách một ngày sau khi Nhà nước VN theo chế độ cao trào của chủ thuyết mô hình kinh tế Marx-Lenin, qua việc thực hiện đổi tiền lần thứ 6, khi đó tỷ giá hối đoái chính thức 1 $ đổi được 15 đồng tiền Việt Nam, vậy mà bây giờ 1 USD đổi ra mấp mé 22.800 VND, và quốc gia này từng nhiều lần đổi tiền trong quá khứ, và xóa trắng tài sản của người dân và doanh nghiệp tích cóp thì nó cho thấy mức độ tàn phá của chủ thuyết kinh tế Marx-Lenin này. Kinh nghiệm gần hơn Venezuela đang lâm nạn vì theo mô hình kinh tế XHCN, tờ giấy bạc Bolivar Venezuela (VEB) vào tháng Giêng năm 1989 rất có giá là chỉ cần 0,05 VEB là đổi được 1 $, thì kể từ khi Hugo Chávez, Nicolás Maduro đưa quốc gia này tiến lên XHCN thì cả đất nước giàu có tài nguyên này rơi xuống vực thẳm sụp đổ, đồng tiền mất giá kinh khủng khi chỉ cần 1 USD = 9,99 VEF, và hiện đơn vị tiền tệ Bolivar Venezuela mất luôn tín hiệu giá trị của nó.
Thứ nữa ông tổ Karl Marx chỉ có tuổi đời 142 năm, Vladimir Ilyich Lenin thì có 147 tuổi so với ngân hàng JPMorgan Chase (NYSE: JPM) có tuổi đời 218 tuổi, thậm chí là cả cái ngân hàng đầu tư Lehman Brothers bị đổ vỡ năm 2008 còn có tuổi đời lớn ông tổ Karl Marx, Lenin đến 20 - 25 tuổi.
Hay cái ngân hàng Anh, Barclays (LON: BARC) có tuổi đời đến 327 năm, hơn 3 thế kỷ cộng 27 năm, tức là lớn tuổi hơn ông tổ Karl Marx đến gần 2 thế kỷ, hay Ngân hàng quốc gia Thụy Điển, có thể gọi là ngân hàng trung ương Thụy Điển (Sveriges Riksbank), nó có tuổi đời gần 3 thế kỷ rưỡi, tức là 348 năm,...thì cái chủ thuyêt kinh tế Marx-Lenin nó là cái gì mà tuyên truyền đến mức mù quáng. Hãy nhớ rằng VN là quốc gia có tổ tiên, là con cháu Lạc Hồng, rồi Đức Vua Hùng, rồi dòng dõi Lý Thường Kiệt xứng danh với tên gọi kiệt xuất mà cả Tổng thống Mỹ Barack Obama cũng phải kính nể, chứ đâu phải mù quáng tôn thờ ngoại lai cái chủ nghĩa Marx-Lenin đã gây ra sụp đổ của Liên Xô kia.
Về hồ sơ phân tích chính sách in tiền vào kinh tế của FED dưới thời giáo sư Ben Bernanke là nhà kinh tế học người Mỹ, mà những ông/bà mang nặng tư tưởng chủ thuyết kinh tế Marx-Lenin hiểu lầm tai hại. Đó là chính sách "nới lỏng định lượng" hay Quantitative easing (QE) mà FED thì hành, đó là họ chỉ trả ra tiền mặt để mua tài sản của các ngân hàng như trái phiếu, chứng phiếu (hình thức chứng khoán), và nhiều hình thức mua tài sản khác để tăng thêm tính thanh khoản cho thị trường vốn cho vay dễ dàng, nó chỉ có tác dụng tương tự như tăng cung tiền, nó như hình thức cấp phát tín dụng cho dự trữ của các ngân hàng để mua các chứng khoán,... Nó chỉ có tác dụng tương tự như việc in tiền vào kinh tế chứ FED họ không ồ ạt in tiền,...
Đó là bởi vì FED từng sở hữu gần 4 nghìn tỷ USD vào cuối năm ngoái, khi họ ồ ạt bán ra trái phiếu, chứng phiếu để thu hồi tiền về nhà do các công ty Mỹ trả lại tiền để chuộc tờ gIấy nợ thế chấp đó, nó cũng tác dụng như việc để FED tăng lãi suất vào cuối năm ngoái, và hiện nay FED chỉ còn sở hữu 2,4 nghìn tỉ $ các khoản nợ của các ngân hàng, các công ty và chính phủ Mỹ , nhờ nới lỏng định lượng và duy trì lãi suất thấp mà không gây ra lạm phát.
Trong tháng 12/2016 -- FED đã ào ạt bán ra trái phiếu, tức là như việc tăng lãi suất lên 0,75% để thu hồi đồng USD về nhà mà doanh nghiệp Mỹ vay,... Đối với các nước XHCN thì họ chỉ nghĩ đến cái nhà máy in tiền thật to lớn, thật hiện đại mà khỏi cần nghĩ đến việc năng xuất lao động tạo ra đồng tiền lương chân chính, in tiền thì chẳng bao giờ thu hồi về nhà thì tiền mất giá không gì lạ,...chính sách phát triển kinh tế thì đi bắt chước học thiên hạ linh tinh như việc VN học tập bắt chước các "Chaebols" Nam Hàn, hay các "Keiretsu" của Nhật Bản đã bị khủng hoảng xưa kia và hậu quả là những quả đấm thép Vinashin, Vinalines,... và nạn ô nhiễm môi trường để lại tổn thất quá lớn, và còn nhiều "Vina" nữa, rồi phát triển kinh tế bẩn "Formosa Hà Tĩnh", rồi các dự án vĩ cuồng khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, Lâm Đồng lấy hết đất tài nguyên mà chả thu được đồng lãi nào và còn lỗ vốn, đó là của những kẻ có bộ não bé hạt tiêu theo chủ thuyết kinh tế Marx-Lenin mà muốn to bằng con voi hơn chủ nghĩa kinh tế tư bản thì tất nhiên là lãnh hậu quả, và đất nước mãi lạc hậu,...
Phương Thơ -- Morgan Stanley (NYSE:MS)
(Nguồn: http://phuongtho-morganstanley-ms.blogspot.com/)
PHÂN TÍCH TRỞ LẠI LÃI SUẤT ÂM THỤY SĨ VÀ KHÍ CỤ ĐẦU TƯ TIỀN TỆ ĐỒNG CHF THỤY SĨ
Trong bài phân tích này không có gì mới, vì tôi đã phân tích nhiều lần về lãi suất âm đồng JPY của Nhật rồi, tôi bỏ qua yếu tố lãi suất danh nghĩa và lãi suất thực tế. Tôi chỉ phân tích những cú sốc sợ hãi liên quan đến giá cước lãi suất âm tiêu cực, khiến nhiều người lo lắng không có nguồn thu từ việc hưởng giá cước lãi suất dương như xưa, nhưng nó không là điều quan trọng mang tính nền kinh tế bị rủi ro vào đó mà quan trọng là phải biết sự lợi hại trong đầu tư của giá cước âm đó. Và về tỷ giá hối đối đồng USD so với đồng Franc Thụy Sĩ (CHF), bạn đọc nghiên cứu về tài chính xem thêm ở đây: www.federalreserve.gov/releases/h10/hist/dat00_sz.htm
Nếu ta đặt câu hỏi rằng một quốc gia nhỏ bé như Thụy Sĩ mà tiền nhiều lại có giá, dự trữ ngoại hối và vàng lớn hơn cả nước Nga rộng lớn thì ta cần gì khi đầu tư tài sản đó cho an toàn, kể cả mua đồng Franc Thụy Sĩ như hình thức mua trái phiếu, cổ phiếu kể cả gửi tiền ký thác bằng lãi âm đồng Franc Thụy Sĩ (CHF) đó,...
Đối với nghiệp vụ phân tích tài chính (đồng tiền, lãi suất quốc gia ấy chẳng hạn), hay các khí cụ đầu tư khác như cổ phiếu, vàng,...thì ta cần tóm lược qua hệ thống kinh tế, tài chính và dự trữ ngoại hối của quốc gia đó đặt lên hàng đầu trước đã, ta không nhất thiết phải phân tích mấy nghìn trang tài liệu ghi chép tóm tắt vớ vẩn WikiLeaks, Wikipedia,...vì họ cũng chỉ ghi lại sự kiện xẩy ra thôi, và chép lại của các nhà phân tích.
Đó là tôi nhấn mạnh yếu tố khá chuyên môn là trên thế giới hiếm có có gia nào như Thụy Sĩ, một quốc gia dư thừa tiền bạc. Các đánh giá tín nhiệm về trái phiếu mà chính phủ Thụy Sĩ phát hành đồng tiền $, hay CHF mà các cơ quan thẩm định tài chính như Standard & Poor's, Moody's, Fitch xếp hạng ở mức tuyệt đối cao nhất là AAA đi kiểm cụm từ ổn định hay stable. Thụy Sĩ là quốc gia có mức nợ chính phủ trên GDP hết năm 2015 chỉ ở mức 34,4%. Thụy Sĩ có khối dự trữ ngoại hối (ta hiểu như tiền đô USD, EUR,... mà Thụy Sĩ nắm giữ của các tổ chức của nước ngoài, nó như là các khoản dự phòng được tích trữ bằng vàng hoặc đồng tiền USD, JPY, EUR,... và thị trường và giới đầu tư có thể được quyền rút vốn đặc biệt như bằng hình thức ngoại tệ như tín phiếu kho bạc, trái phiếu chính phủ, trái phiếu doanh nghiệp và chứng khoán và cho vay ngoại tệ nhiều đồng tiền khác,...).
Về định nghĩa khối dự trữ ngoại tệ. Đó là nếu một quốc gia đó tích trữ khối dự trữ ngoại tệ gần như hoặc lớn hơn tổng sản phẩm quốc nội (GDP), hay khả năng về tài nguyên (như dầu thô) lớn lao của đất nước đó thì thị trường và giới đầu tư hay kể cả ngân hàng trung ương nước đó họ có thể ghi dự trữ ngoại tệ bằng chính đồng tiền của họ vẫn được thị trường tài chính chấp nhận chứ không nhất thiết phải ghi là bằng đồng USD, EUR,...
Trên thị trường tài chính quốc tế thì những nước được xét vào dạng đặc biệt là họ có thể ghi dự trữ ngoại tệ của họ bằng chính đồng nội tệ của họ, nó bao gồm các quốc gia sau đây: Thụy Sĩ, Australia, Na Uy, Singapore, Thụy Điển, Saudi Arabia,...
Chẳng hạn tổng kết năm 2015 -- Thụy Sĩ có khối dự trữ ngoại hối lên đến 603 tỷ $, đó là xếp thứ xếp thứ 4 sau TQ, Nhật, Saudi Arabia, Hiện nay tính đến thời điển hết tháng 9/2016 này thì khối dự trữ ngoại hối của Thụy Sĩ là 679 tỷ CHF (mức cao kỷ lục của họ, và cứ thế tính ra tỷ giá đồng USD, hay EUR đều được thị trường chấp nhận cả, và không nhất thiết phải quy đổi ra đồng $).
Trong khi dự trữ vàng thì đạt mức 1.040 tấn vàng, đó là đứng hạng 7 sau Mỹ, Đức, Ý, Pháp, TQ, và Nga. Trong khi tài sản tích trữ bằng đồng $ qua khí cụ đầu tư trái phiếu kho bạc Mỹ thì Thụy Sĩ nắm trong tay 237,9 tỷ $ (hết tháng 8/2016). Đó là đứng hạng 6 các quốc gia nắm giữ tài sản lớn nhất của Mỹ chỉ xếp sau TQ - 1.185,10 tỷ $, Nhật - 1.144,00 tỷ $, Ireland (thiên đường trốn thuế)- 266,40 tỷ $, Quần đảo Cayman (thiên đường trốn thuế) - 264,20 tỷ $, và Brazil - 256,10 tỷ $ (số liệu cũ tôi chưa cập nhật, số liệu mới đã có, nhưng tôi chưa kiểm kê).
Hãy nhớ rằng dù so sánh trên có vẻ Thụy Sĩ thấp hơn các nước đó, nhưng nếu xét theo số dân chỉ có 8,24 triệu dân (WB thống kê năm 2015) thì nó cho thấy đất nước Thụy Sĩ mới là những người sở hữu nhiều tài sản nhất nếu chi đều ra cho dân chúng xài (không tính Mỹ).
Về lãi suất âm, có vẻ nó là cái gì đó mang hình thức "bóc lột tài chính", và chủ yếu đánh vào túi tiền của giới tiết kiệm người già về hưu hay giới trung niên. Thực tế lãi suất âm nó chỉ được áp dụng tại một số nước dư giả tiền bạc, không phải là hình thức in tiền dư giả như VN, Venezuela, Argentina, Angola, Zimbabwe,...
Lãi suất âm (hình thức lãi suất ngắn hạn), thậm chí là lãi suất âm dài hạn (hình thức trái phiếu) gọi chung là "không hưởng lãi suất" (not earning interest), nó chủ yếu được áp dụng tại một số nước có mức thu nhập cao, và nạn giảm phát.
Có vẻ như đối với cụm từ "giảm phát", nó có thể dễ hiểu về lý thuyết, nhưng chắc chắn sẽ rất khó diễn giải đối với các quốc gia họ quen bị nạn lạm phát. Giảm phát được hiểu đơn giản theo nghĩa tài chính, đó là sự tăng giá của một đồng tiền, điều này thường khiến người dân và các doanh nghiệp họ tích trữ tiền mặt thay vì chi tiêu và đầu tư. Điều này nó làm giảm nhu cầu mua sắm chi tiêu, gây áp lực làm giảm giá hàng hóa. Nếu giá cả bán quá thấp có thể dẫn đến lợi nhuận doanh nghiệp sút giảm và làm tăng trưởng kinh tế yếu đi, việc này khiến người tiêu dùng tích trữ tiền mặt nhiều hơn, hoặc do tâm lý người tiêu dùng chờ đợi giá cả xuống thấp hơn nữa họ mới chi tiêu.
Nếu phân tích về chuyên môn thì khí cụ đầu tư lãi suất âm chủ yếu được thiết kế để chống giảm phát bằng cách khuyến khích người dân và doanh nghiệp vay nhiều và chi tiêu nhiều hơn nữa. Hoặc người ta khuyến khích lãi suất âm tiêu cực gây chán nản cho giới đầu tư và dân chúng, khiến họ phải tẩu tán tài sản chuyển tiền gửi ra nước ngoài, hoặc nó làm cho người dân bán đi đồng nội tệ niêm yết bằng lãi suất âm đó (như hình thức in tiền, nhưng nó không do ngân hàng trung ương hay bộ tài chính in tiền), nó cũng là giải pháp làm giảm giá đồng nội tệ của quốc gia đó mà không cần phải dùng biện pháp kinh tế cổ điển như tăng chi, hạ lãi suất, in thêm tiền để giảm giá đồng tiền cho rẻ nhằm hỗ trợ cho xuất khẩu hàng hóa dễ cạnh tranh nhờ đồng tiền được định giá thấp.
Thật bất hạnh, đối với những nước có mức thu nhập cao mà đồng tiền được định giá thấp đó không phải là cách hay, nó rất tốn kém, vì nó đồng nghĩa với việc đồng tiền mất giá thì luôn đi cùng sự sút giảm về đồng lương. Mà cho dù có xuất cảng bán được hàng hóa quá rẻ thì cũng không bù đắp chi phí tài trợ về lãi suất, hay phí tổn đồng lương phải tăng theo đà mất giá của đồng tiền, nó không phải là cách hay và cực kỳ tốn kém nếu kéo dài. Đó chỉ là lý thuyết áp dụng cho các nước có mức thu nhập cao, nhưng đồng tiền không có giá khi lưu hành trên thị trường tài chính. Nhưng với các nước có đơn vị tiền tệ mạnh như Thụy Sĩ, Mỹ, Nhật, hay các nước dùng đồng EUR thì nếu tiền hạ giá, nó cũng không thành vấn đề nghiêm trọng, vì họ có thị trường trong nước ổn định, họ có đủ tiềm lực kinh tế cung ứng giá hàng hóa tiêu dùng trong nước bằng việc bán hàng đúng giá không thay đổi. Thí dụ người tiêu dùng họ mua chiếc xe Volkswagen (ETR: VOW3) giá 20.000 EUR (tỷ giá hối đoái 1 $ = 1,3592 EUR vào tháng 12/2014, và vẫn giữ giá bán đó 1 $ = 1,0560 EUR trong những ngày tháng 1/2017 này) thì việc họ bán chiếc xe đó giá không thay đổi kể là 20.000 EUR kể từ tháng 12/2014 cho đến tháng 1/2017 như đã nói thì nó không ảnh hưởng gì khi đồng tiền đó mất giá, hay trợ giá hỗ trợ xuất khẩu.
Thực tế kinh nghiệm về đầu tư tài chính thì dễ nhận ra rằng, những nước cố tình giảm giá đồng bạc qua hình thức hạ lãi suất âm đó là bởi vì họ đang bù đắp một khoản chi phí quá lớn về đầu tư tài chính vì đồng tiền họ bị mắc kẹt do tăng giá quá cao.
Cụ thể tinh vi nhất, đó là Thụy Sĩ. Đó là bởi vì kể từ đầu tháng 1/2006, giá trị trái phiếu kỳ hạn 10-năm phát hành thì 1 $ = 1,2938 Franc Thụy Sĩ (CHF), bây giờ có lúc 1 USD = 1,00865 CHF, thì rõ ràng người ta phải tính toán làm sao cho cân bằng, vì các nghiệp vụ giao dịch ngắn hạn, giơi đầu tư nào nắm giữ nhiều tài sản niêm yết bằng đồng CHF thì có lời lớn, họ chốt lời bán đi tài sản niêm yết bằng đồng CHF để lấy đồng $ hay EUR để vét hết kho dự trữ ngoại tệ của Thụy Sĩ niêm yết bằng đồng $, EUR và trả ra bạc mặt là đồng CHF thì không có lợi cho Thụy Sĩ,...
Thụy Sĩ hiện nay đang dẫn đầu danh sách các nước thi hành chính sách lãi suất âm. Về khi cụ đầu tư tài chính Ngân hàng trung ương Thụy Sĩ (SNB) cắt hạ lãi suất suất huy động về giữ ở mức thấp kỷ lục là âm -0,50% vào ngày 18/12/2014 (từ mức 0,125% vào ngày 03/8/2011), nó gây rúng động thị trường tài chính thế giới, và gây khó hiểu cho các nhà đầu tư và giới phân tích kinh tế. Đến ngày 15/1/2015 -- SNB tiếp tục gây ngạc nhiên thị trường tài chính thế giới khi họ cắt hạ lãi suất tiếp đến 25 điểm âm cơ bản xuống tới mức -0,75%. Đã thế vào ngày 15/09/2015 -- SNB tuyên bố chính thức từ bỏ tỷ giá tối thiểu là 1,20 Franc Thụy Sĩ (CHF) = 1 EUR, và thả nổi đồng CHF.
Thực tế là Thụy Sĩ đã từng duy trì mức lãi suất dương cao hơn lãi suất Federal Funds Rate thấp nhất của Mỹ là 0,25%, khi FED thi hành vào tháng 12/2008, so với mức lãi suất của Thụy Sĩ duy trì là 0,50% cũng trong tháng 12/2008. Trước đó vào ngày 14/6/2007 -- Ngân hàng trung ương Thụy Sĩ (SNB) duy trì lãi suất của họ lên tới 2,50%, đó là bởi vì lạm phát của Thụy Sĩ cao, đồng Franc Thụy Sĩ (CHF) mất giá, khi đó 1 EUR có giá bằng 1,66550 CHF vào tháng 9/2007.
Vì bây giờ đồng EUR giảm giá quá sâu so với đồng USD, có lúc vào cuối tháng 11/2015, có lúc 1 EUR chỉ còn đổi được 1,0565 USD, đây là mức mất giá tệ hại của đồng EUR, vì vào tháng ngày 16/4/2008, khi đó 1 EUR = 1,5978 $.
Về hình thức khí cụ đầu tư lãi suất dài hạn của trái phiếu, ở đây ta lấy lãi trái phiếu chính phủ kỳ hạn 10-năm. Tính đến thời điểm giao dịch trái phiếu (lãi suất dài hạn) áp dụng cho kỳ hạn 10-năm thì trên thị trường tài chính thế giới có duy nhất quốc gia Thụy Sĩ đang niêm yết mức lãi suất trái phiếu này âm tiêu cực. Tức là của Thụy Sĩ thì âm -0,21%. Khu vực đồng EUR thì không tính, vì nó quá nhiều nước hỗn hợp.
Điều đó có nghĩa là giới đầu tư khi đầu tư vào các khí cụ lãi suất âm này không được trả tiền lời mà còn phải trả phí bằng ấy phần trăm vì tiền CHF tăng giá như đã nói. Thực tế lãi suất âm như vậy giới đầu tư vẫn có lời lớn khi đồng CHF tăng giá (nếu tăng giá 5-7% thôi cũng cũng có lời).
Thực tế Thụy Sĩ thừa kinh nghiệm để kiểm soát đồng CHF nhảy nhót linh tinh, họ buộc để mất kiểm soát để bứt neo khỏi đồng EUR sút giảm quá sau thì không có lợi, nếu tăng quá mạnh thì bị kẹt nhiều thứ. Cụ thể vào ngày 22/4/2008 - Tỷ giá hối đoái đồng EUR/USD là 1,6010 $, hiện nay thì 1 EUR = 1,0560 $, nên không có gì ngạc nhiên mà Ngân hàng trung ương Thụy Sĩ họ buộc phải duy trì lãi suất âm đồng CHF chẳng mong muốn này, và tuyên bố từ bỏ việc neo tỷ giá cố định đồng CHF vào đồng EUR và thả nổi đồng CHF là điều nhanh nhạy nhằm tránh cho việc giới đầu tư vét sạch kho dự trữ ngoại hối của họ cũng như tiền Thụy Sĩ tăng giá mạnh,... Thụy Sĩ cũng là con buôn và là con cáo già tài chính nên đừng thắc mắc họ ngu ngốc hạ lãi âm bằng đồng nội tệ của họ,...
(*) Trên đây là bài phân tích lại mà tôi tổng hợp, nó không đơn giản như nhiều người ngạc nhiên, thực tế khi đi vào phỏng vấn chuyên môn tại thị trường London thì tôi lại phân tích khác, nó rất phức tạp với nghiệp vụ đầu tư này. Ta thấy dù tỷ giá Euro / Swiss Franc do Thụy Sĩ thả neo, giới đầu tư vẫn không hề hấn sợ hãi mà còn lao đầu mua vào đồng CHF khiến đồng CHF tăng giá mạnh so với đồng EUR làm cho Thụy Sĩ khốn đốn tìm mọi cách hạ giá đồng CHF của họ kể cả hạ lãi suất âm tiêu cực.
Phương Thơ -- Morgan Stanley (NYSE:MS)
(Nguồn: http://phuongtho-morganstanley-ms.blogspot.com/)
LẠI LÀ VÀNG, CÓ LẼ TRÁI PHIẾU CỦA VN ĐANG BỊ RÁCH
Vàng là thứ quý kim luôn có sức hấp dẫn quyến rũ sáng chói của màu vàng tinh khiết, nhất là nó luôn hấp dẫn bất cứ ai trong thời buổi kinh tế đầy rủi ro rất khó khăn trên bình diện toàn cầu, khi mà nhiều nước lớn quay về chủ nghĩa bảo hộ thì vàng nó luôn là "vua tiền mặt để phòng hờ bất trắc" đối với một đất nước đang có bất ổn kinh tế, như khủng hoảng nợ nần quá cao khi mắc nợ công quá lớn, xuất khẩu khó khăn khiến tài sản quốc gia đó mất giá như tiền tệ chẳng hạn.
Đối với VN. Ôi thôi, tôi thì hay mỉa mai rằng, chính phủ quốc gia này họ cứ nghĩ là chỉ có họ mới có trí khôn để biết sử dụng vàng để đầu tư hay sao. Chắc là họ nghĩ rằng người dân và nhà đầu tư tại VN quá kém là họ không biết sử dụng vàng để đầu tư hay sao nhỉ? Thật bó tay mà. Cái thời Hàn Quốc huy động vàng của dân là khác biệt rất lớn, đó là chế độ đa đảng, dân chủ do người dân bầu lên và họ cũng phế truất ai điều hành kém, và cả người dân lẫn doanh nghiệp tư doanh, cộng với các "Chaebols" Nam Hàn đều bình đẳng tham gia phát triển kinh tế, khi kinh tế bị suy sụp tất nhiên người dân phải có một trách nhiệm trong đó,... Việc đấy là huy động vàng cứu nguy kinh tế chứ không huy động vàng của dân để phát triển kinh tế.
Đối với VN thì huy động vàng của dân nếu làm thất thoát và bị lỗ nặng mất khả năng chi trả lại vàng cho dân thì lại họp bàn "rút kinh nghiệm, kiểm điểm sâu sắc",.... rồi huề nhau cả, vì cá nhân lãnh đạo, tập thể chịu trách nhiệm nên chả ai bị sao cả thì làm sao mà nói đến huy động vàng trong dân được. Người dân giữ vàng họ cũng biết tự đầu tư mà, ít ra họ còn giỏi hơn mấy ông bà quan chức VN là người dân họ biết kiếm ra tiền để mua được vàng thì họ không ngu đâu, còn quan chức VN thì có mấy ai tự làm ra tiền bao giờ đâu,...
Tôi thì không hiểu làm sao mà người tính toán ra được người dân VN đang giấu khoảng 500 tấn vàng thì quả là kỳ tích và có khả năng tiên đoán chính xác cao độ. Vì bình thường ước đoán tính toán người dân của một quốc giai cất giữ bao nhiêu vàng thì rất khó tính toán và khó đoán. Nó khác với "dự trữ vàng của các chính phủ, như là kho dự trữ ngoại hối thì còn tính được vì nó được giao dịch và ký thác trên thị trường vàng,...".
Hãy nhớ rằng, hầu hết các nhà đầu tư thường có ít nhất một số tài sản vàng trong danh mục đầu tư của họ, nhằm bảo hiểm tổn thất tài sản của họ để chống lại sự sụt giá của các đồng tiền, đó là thường là đồng USD, EUR,...và bảo hiểm chống lại sự lạm phát tăng lên, và nền kinh tế toàn cầu bất ổn, và người ta đầu tư vào vàng cũng để kiếm lời nhé chứ chẳng phải NHNN VN là chỉ có đầu tư vàng.
Tôi thì hay nghi ngờ và cảnh báo rồi, có lẽ trái phiếu chính phủ của VN đang bị rách, một trái phiếu ổn định khi đồng tiền tăng giá và có giá, đó là những phiếu chính phủ nó thường là được xem gần như an toàn tuyệt đối trước đây dễ huy động tiền và ngoại tệ, nhưng tôi e rằng những trái phiếu này của VN bây giờ có lẽ không còn an toàn nữa nên mới nghĩ ra cách huy động vàng trong dân. Vì nếu trái phiếu còn an toàn thì đâu cần thiết phải nhăm nhe vàng của người làm gì vì vàng đó là tài sản phòng hờ dự phòng của người dân VN cũng như của hồi môn cưới hỏi,...nên tha cho người dân đi.
Kết luận của tôi là nếu nhà nước VN, hay NHNN nếu khôn hơn thiên hạ thì ra ngoài huy động vàng để đầu tư tại các thị trường hay các quỹ giao dịch vàng trên thế giới thì muốn bao nhiêu vàng cũng có đấy, nó đâu thiếu đâu,... chắc là không đủ chuyên môn và nghiệp vụ về khí cụ đầu tư vàng rất khó hiểu này rồi.
Phương Thơ -- Morgan Stanley (NYSE:MS)
(Nguồn: http://phuongtho-morganstanley-ms.blogspot.com/)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét